Xuân
sang, hè tới, thu về, rồi đông đến... thời gian
mải miết trôi không ngừng nghỉ, không đợi chờ
ai. Ðời người cũng đủ bốn mùa, mùa xuân được
coi là mùa của tuổi trẻ và tình yêu. Vậy mà không
ít bạn gái đã để cho mùa xuân vô tình trôi qua
nhanh chóng, dẫn bạn sang mùa hè gay gắt của cuộc
đời, lúc đó mới giật mình thảng thốt: Hình như
mùa xuân đã vụt bay đi, mang theo cả tuổi trẻ của
ta rồi ! Vậy mà hình như ta vẫn chưa hề được yêu,
chưa hề biết đến tình yêu đích thực. Vì sao ?
Không
xấu xí, không kém cỏi - sao vẫn hẩm hiu ?
Ngày nay, nhiều bạn gái có chí tiến thủ chẳng kém
gì phái nam nhi. Họ học hành, phấn đấu, chiếm lĩnh
nhiều đỉnh cao và cũng không quên làm đẹp để
trở thành người phụ nữ hoàn hảo, hấp dẫn. Họ
quan niệm rằng, đối với tuổi trẻ, việc hoc tập
là quan trọng nhất, chỉ cần học giỏi, đỗ đạt,
thành tài, thành danh là sẽ có tất cả. Một người
con gái thông minh, tự tin, có bằng cấp, có nghề
nghiệp, làm chủ cuộc sống thì việc gì lại không
làm được! Lo gì không có người yêu, không lấy
được chồng. Ngoài sự nghiệp, họ cũng biết chăm
sóc cho mình để trở nên đẹp hơn, hấp dẫn hơn.
Họ học được cách ăn mặc, trang điểm, đi đứng,
nói cười duyên dáng, tình tứ để trở nên quyến rũ
hơn trong công việc và trong con mắt của đàn ông.
Thế nhưng... thực tế vẫn có nhiều bạn gái trong
tay có tới 2-3 tấm bằng đại học, trong đầu có
cả núi kiến thức, trong cuộc sống thì giỏi giang,
thành đạt chẳng kém ai, vậy mà cứ hết mùa xuân này
đến mùa xuân khác biền biệt trôi qua, họ vẫn
một mình lẻ bóng, chẳng kiếm được một tấm
chồng. Thực ra cũng có một thời, đàn ông dập dìu
quanh họ, nhưng ai cũng đến rồi đi, cho đến khi cô
cảm thấy mình lênh đênh như con thuyền không bến
đậu. Chính cô không cắt nghĩa nổi tại sao ?
Không có
trường đại học cho tình yêu !
Có bằng cấp, có tri thức, có sự nghiệp, thậm chí
cộng thêm cả điểm nhan sắc, nhiều bạn gái đinh
ninh rằng mình đang "dẫn điểm", đang cầm
chắc "tấm thẻ ưu tiên" để mở cánh cửa
tình yêu - hạnh phúc - tương lai. Thực ra họ có lý.
Một cô gái thành đạt như vậy đương nhiên có
nhiều ưu thế và cơ h
ội tốt hơn
trong cuộc sống.
Nhưng đó mới chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ
cho hạnh phúc. Bạn có thể là cô gái thông minh, có
tài, thành đạt trong sự nghiệp, thậm chí xinh đẹp
nữa, nhưng bạn vẫn có thể là cô gái bất hạnh,
không thành công trong tình yêu. Trong khi đó xung quanh
bạn, có những cô gái không thông minh như bạn, nhưng
họ lại có tình yêu đẹp hơn, có hạnh phúc trọn
vẹn hơn bạn. Có một lúc bạn chợt nhận ra rằng:
Tấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu
tiên" của tình yêu. Trường đại học có thể
dạy bạn đủ thứ, từ toán học, vật lý học, văn
học, đạo đức học, đến những thứ cao siêu hơn
như triết học, tin học v.v... nhưng không có trường
đại học nào dạy bạn biết yêu.
Bạn
phải tự học để biết yêu !
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường
có chung một "căn bệnh" là: Yêu bản thân mình
quá! Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm
lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự
đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường
khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông
minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém
cỏi hơn mình, chẳng mấy ai "hơn hẳn mình một
cái đầu". Vì thế họ cao ngạo như nhữ
ng cô công
chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng
nửa con mắt. Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ
tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng
cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một
điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình
không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì
rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. Ðàn ông đi
tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương
chia sẻ, chứ không đi tìm một "nữ bá
chủ" hay một "người đàn bà thép" để
thống trị mình. Tình yêu là mối quan hệ hai chiều,
là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các
cô gái cần phải học cách yêu và học cách "cân
bằng phương trình" tình yêu đó. Nếu biến tình
yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông
minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ
là người thua cuộc.