Tôi vốn là con trai út nên rất được bố mẹ, anh chị, cưng chiều đặc biệt.
Thêm một điều nữa là tôi học rất giỏi. Khi còn ở Việt Nam, từ lớp một cho đến
lớp bốn, tôi đều mang phần thưởng cuối năm về khoe với gia đình. Sang Canada,
môn học nào tôi cũng lấy được hạng A hết, vì thế bố mẹ tôi càng thương yêu tôi
hơn. Nhưng chính điều này đã làm tôi khổ tâm rất nhiều, vì hai ông bà cứ xem tôi
như là một đứa con nít vậy, làm cho tôi có cảm giác như mình vẫn mãi là một trẻ
con.
Trong ba anh em, anh Hai và chị Ba của tôi tánh tình hơi giống nhau, cả
hai đều rất hoạt bát, ăn nói lanh lẹ, riêng chỉ có tôi là hay trầm lặng và ít
nói trước mặt mọi người. Tối ngày tôi chỉ thích thu mình trong căn phòng yên
tịnh. Tôi gọi căn phòng ấy là giang san của tôi. Được làm chủ cái thế giới riêng
của mình, đó là điều tôi cảm thấy vui vẻ nhất. Bất kể anh Hai gọi tôi là "thằng
nhà quê" hay chị Ba kêu tôi là con "mọt sách", tôi vẫn cứ giam mình trong cái
giang san nhỏ bé đáng yêu ấy.
Thế rồi, có một ngày kia, cái giang san của tôi đã không còn như ngày nào
nữa. Ngay cả cái đời sống tự do và cái thế giới nội tâm của tôi cũng đã bị xáo
trộn lên. Những ngày tháng bình dị, những giờ giấc yên tịnh, hầu như đã bị
"người ta" chiếm đi hết. "Người ta" mà tôi đang nhắc đến đó là "Thúy Vi". Ồ,
không! Phải gọi nàng là "nhỏ Vi" mới đúng! Sỡ dĩ tôi gọi Vi bằng "nhỏ", vì nàng
có một chiều cao rất khiêm tốn, kém hơn tôi ít nhất là ba tuổi, và nàng rất hồn
nhiên như một trẻ con. Chẳng những thế, nhỏ hay chọc phá tôi như một thằng con
trai và mỗi lần nhỏ mở miệng là tôi phải tốn ít nhất vài tiếng đồng hồ để nghe
nhỏ thao thao bất tuyệt chẳng khác nào một bà bán cá ở ngoài chợ. Có thể nói, từ
cha sanh mẹ đẻ cho đến lớn khôn, đây là lần đầu tiên tôi mới gặp một người con
gái kỳ cục như nhỏ.
Cái ngày mà nhỏ đến gỏ cửa con tim của tôi tính đến hôm nay cũng gần một
năm rồi. Và sự hiện diện của nhỏ trong cuộc sống của tôi phải kể từ cái ngày hôm
ấy...
Hôm ấy, tôi đang ngồi trong thư viện làm bài, bỗng nhiên có một người con
gái kéo ghế tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi. Nàng nở một nụ cười rất tươi và
hỏi tôi một câu:
- Anh là người Việt phải không?
Tôi miễn cưỡng gật đầu một cái.
- Vi thấy anh có quyển sách "calculus" nên đoán là kiến thức về toán của
anh chắc rất cao. Đúng lúc Vi có một bài toán giải hoài mà chẳng ra kết quả gì
hết. Anh có thể giải giúp dùm Vi không?
Nhỏ tự nhiên thế đấy! Khi không đi nhờ một người con trai xa lạ để giúp
mình làm toán, và còn giới thiệu khéo tên mình nữa chứ. Trước cử chỉ thân thiện
và ngây thơ của nhỏ, tôi đành phải nhận lời giải dùm một bài toán lớp 10. Thật
ra bài toán rất dễ, nhưng không hiểu sao, trông khuôn mặt sáng sủa có vẻ rất
thông minh của nhỏ lại chẳng giải ra được một bài toán đơn sơ như thế.
Khi tôi giải xong, nhỏ cảm ơn ríu rít và bắt đầu từ hôm đó trở đi, hể gặp
tôi ở trong thư viện, nhỏ đều mang sách vở đến nhờ tôi chỉ dùm. Nhiều lúc, tôi
cố tình vào thư viện thật sớm, tìm một góc nào thật khuất để khỏi bị nhỏ phát
giác, nhưng vô ích, lần nào cũng bị nhỏ bắt gặp hết. Lúc đó tôi cảm thấy rất bị
phiền, đôi khi tôi cố tình chau mày, hoặc nhăn mặt lại ngầm ra hiệu cho nhỏ biết
là tôi không được rảnh rổi lắm. Thế nhưng nhỏ vẫn kiên nhẫn ngồi chờ tôi, thỉnh
thoảng hỏi tôi cái này cái nọ, rốt cuộc tôi đành phải chịu thua nhỏ.
Hai tháng sau, chúng tôi bắt đầu liên lạc điện thoại với nhau. Nhỏ gọi
cho tôi rất thường xuyên, mỗi lần nói chuyện cũng ít nhất là một tiếng đồng hồ.
Hết hỏi tôi cái này cái nọ, lại bắt tôi kể chuyện hồi thơ ấu cho nhỏ nghe, khi
cảm thấy là mình đã hỏi và nghe chán rồi thì nhỏ bắt đầu kể về chuyện của nhỏ.
Ôi thôi, nào là chuyện bạn bè, gia đình, điện ảnh, v.v... Chủ đề nào nhỏ cũng
say sưa bàn tán, và lần nào cũng vậy, tôi phải bảo với nhỏ rằng: "Anh thấy nhỏ
nên "xì tốp" đi là vừa! Mấy cái này nhỏ kể nhiều lần lắm rồi." Lúc đó nhỏ mới
chịu ngưng câu chuyện của mình.
Rồi hình như cảm thấy tôi chưa bị quấy rầy đủ nên có một ngày nhỏ muốn
đến nhà tôi mượn cái computer xài đỡ vì máy của nhỏ đã bị trục trặc gì đó. Khi
nhỏ vào phòng tôi, nhỏ reo lên như một đứa con nít:
- À bây giờ Vi mới hiểu vì sao anh Duy hay nhốt mình trong phòng. Ồ tuyệt
quá, phòng của anh có đủ thứ hết... ti vi, đầu máy này, máy vi tính nè... còn có
game và sách vở nữa... hay thật.
Thế là hôm đó nhỏ đại náo phòng tôi một trận. Nhỏ lục lọi hết mọi thứ,
làm căn phòng ngăn nắp của tôi thoáng chốc biến thành một bãi chiến trường lộn
xộn.
Những ngày tháng kế tiếp, nhỏ rủ tôi đi chơi bowling, ice skate, roller
skating... v.v... Hể tôi từ chối thì nhỏ chu mỏ chọc quê tôi là một thằng con
trai nhát nhất trong đám bạn trai mà nhỏ quen biết. Có lẽ nhỏ biết tôi có tự ái
rất cao nên cố tình nói như thế để tôi chịu đi chơi với nhỏ. Thật vậy, tôi rất
tự ái và còn tự cao nữa. Nếu nhỏ dám bảo là tôi không làm được thì tôi cố gắng
thực hiện cho bằng được.
