Anh đang ngồi thì thấy ba cô gái bước vào quán và xăm
xăm đi lại phía mình. Cô đi trước có vẻ bạo dạn, cô đi
giữa khoan thai hơn còn cô đi sau cùng thì lộ vẻ rụt rè.
Trong một thoáng, anh nhận ra ba cô gái này là khách thường
xuyên của quán. Nhưng mọi hôm, ba cô thường ngồi ở
chiếc bàn bên trái, sát cửa ra vào, không hiểu sao hôm nay
họ lại kéo vao phía trong và lại có vẻ như muốn ngồi chung
bàn với anh.
Anh chưa kịp suy nghĩ thì các cô gái đã ngồi xuống
những chiếc ghế trống bên cạnh. Tự nhiên anh có cảm
giác mình mình bao vây . Ý nghĩ đó bất giác khiến anh
bật cười . Anh cố nén mà không được.
Nghe tiếng anh cười khẽ, Xuyên quay sang Cúc Hương:
- Mặt tao có dính lọ nồi không?
- Không! - Cúc Hương hùa theo .
- Xuyến làm mặt tỉnh:
- Không sao có người cười ?
Cúc Hương nhún vai :
- Khi không mà cười mới giỏi chứ ! Còn thọt lét mới
cười thì ai cười chả được!
Biết gặp thứ dữ, anh vội vàng nghiêm mặt và đưa mắt
nhìn ra đường, ra vẻ như không quan tâm đến những vị
khách ngồi cùng bàn.
Thấy anh ngó lơ, Xuyến khều Thục:
- Mày hỏi đi !
- Hỏi gì ?
- Hỏi anh tìm tôi có chuyện gì không?
Thục rụt cổ :
- Thôi đi ! Tụi mày chuyên môn phá người ta không hà !
Xuyến trừng mắt:
- Mày không hỏi tao hỏi à !
Thục cười :
- Mày ngon thì hỏi đi !
- Đừng có thách!
Nói xong, Xuyến đằng hắng một tiếng thật to . Thấy anh
vẫn không động tĩnh, nói gọi giật:
- Này, anh ... bạn!
Anh quay mặt lại :
- Cô gọi tôi ?
Xuyến chun mũi :
- Không gọi anh thì gọi ai !
Anh hỏi, giọng cảnh giác:
- Cô gọi tôi có chuyện gì không?
Xuyến chỉ Thục:
- Nó đây nè !
Anh ngơ ngác nhìn Thục. Nhưng Thục đã cúi mặt xuống, anh
chỉ thấy cái "đuôi gà" vắt trên vai nó. Mãi một lúc
sau, anh mới ấp úng hỏi lại :
- Là sao ? Tôi không hiểu .
Xuyên nheo mắt:
- Anh không hiểu thật à ?
- Thật.
Xuyến nhún vai :
- Thật thì thôi ! - Rồi nó giả vờ chép miệng - Vậy mà
tôi tưởng anh tìm nó.
Anh nhìn về phía Thục:
- Tìm cô này hả ?
Xuyến "sửa lưng" anh liền:
- Anh đừng gọi nó là cô này ! Nó tên Thục.
Anh đỏ mặt:
- Xin lỗi ! Tại tôi không biết tên các cô .
Xuyến cười :
- Tên tụi này rất đẹp và dễ nhớ lắm. Nó là Thục.
Tôi tên Xuyến. Còn con nhỏ này tên Cúc Hương.
Anh gật gù :
- Ừ, tên ai cũng đẹp.
- Còn anh? - Cúc Hương im lặng từ nãy đến giờ, đột
ngột lên tiếng hỏi .
- Tôi sao ?
- Tên anh là gì ?
- À, tôi tên Gia .
- Gia hay Da ?
- Gia .
Cúc Hương gục gặc đầu :
- Tên anh cũng đẹp. Nhưng không đẹp bằng tên tụi này .
Anh cười :
- Tôi cũng nghĩ vậy .
- Anh nghĩ vậy thật à ?
- Thật. Tôi không biết nói dối .
Xuyến reo lên:
- Thế thì hay quá ! Anh khai thật đi ! Anh "kết môđden" cô
nào ở trường này ?
- Đâu có ! - Anh đáp, giọng bối rối .
Thấy anh đỏ mặt, Cúc Hương động viên:
- Anh cứ nói thật đi ! Có gì tụi này hỗ trợ cho !
Xuyến hùa theo :
- Ừ, tôi sẽ làm "chú bé liên lạc" cho anh. Đảm bảo không
đọc trộm thư !
Anh nhăn nhó :
- Các cô đoán trật rồi . Không hề có chuyện đó ở
đây !
Xuyến quắc mắt:
- Có hề ! Anh đừng chối !
- Tôi không chối ! - Anh thở dài, vẻ khổ sở.
Thấy vậy Thục lên tiếng:
- Người ta đã bảo không có, sao tụi bây cứ bắt ép hoài
vậy !
Xuyến nạt Thục:
- Mày sao ngây thơ quá ! Không có gì sao ngày nào cũng
đến đây .
Anh rên rỉ :
- Tôi đến uống cà phê .
- Uống cà phê mà ngồi từ sáng đến trưa . Anh nói dối !
- Tôi đã nói rồi ! Tôi không biết nói dối .
Thấy anh khăng khăng, Xuyến hạ giọng nhỏ nhẹ :
- Không nói dối thì anh khai thật đi !
Anh chớp mắt:
- Khai gì bây giờ ?
Xuyến tiếp tục dụ dỗ :
- Khai tai sao anh ngồi uống cà phê cả buổi vậy .
Anh tặc lưỡi :
- Tại tôi không biết đi đâu .
Thục chen vào :
- Bộ anh không đi làm hả ?
- Không.
- Vậy là anh thất nghiệp?
- Ừ, thất nghiệp.
Cúc Hương nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ :
- Thất nghiệp sao mà quần áo láng coóng vậy ?
Anh nhún vai :
- Các cô không biết gì hết! Phải ăn mặc đàng hoàng
thì mới dễ xin việc làm.
Thấy không thể khai thác gì thêm được ở đối tượng
khả nghi này, Xuyến hắng giọng tuyên bố :
- Thôi được rồi, tạm thời tụi này tin anh! Nhưng tôi
không hiểu ...
Đang nói tự nhiên Xuyên ngừng lại . Anh nhìn nó, hồi
hộp:
- Không hiểu chuyện gì ?
Xuyến nháy mắt:
- Anh bảo thất nghiệp sao lại có tiền uống cà phê ?
Anh cười :
- Tưởng gì ! Tiền cà phê đâu có bao nhiêu !
Xuyến hỏi bằng giọng tinh quái :
- Vậy tiền chè có "bao nhiêu" không?
Anh ngớ người ra :
- Cô nói gì tôi không hiểu .
Cúc Hương cười cười giải thích:
- Anh chậm hiểu quá ! Ý nó muốn hỏi là anh có thể trả
tiền ba ly chè của tụi này không.
Anh cũng cười :
- Đượ thôi ! Để đó tôi trả cho !
Thấy anh đồng ý ngay như vậy, Xuyến nhận xét:
- Anh chỉ mắc tội chậm hiểu thôi . Nhưng khi hiểu ra, anh
trả lời không đến nỗi chậm lắm!
Ý nó khen anh là con người mau mắn. Và anh không biết
mình có nên vui với lời khen đó hay không.
Trước khi ba cô gái kéo ra khỏi quán, Cúc Hương còn quay
lại buông thõng một câu :
- Từ trước đến nay chưa có ai được vinh dự trả tiền
cho bọn này như anh đâu !
Nhìn ba cô gái vừa đi vừa đấm vai nhau và trong thoáng
mắt mất hút sau cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi
không biết cái "vinh dự" mà Cúc Hương gán cho anh sẽ còn
lặp lại bao nhiêu lần nữa . Nghĩ đến tình cảnh vừa
rồi, anh thấy mình giống hệt như một bị cáo ra trước
vành móng ngựa, phải trả lời những câu chất vấn ngược
ngạo của các quan tòa, bất giác anh mỉm cười .
