Hôm nay, anh lại xuất hiện ở quán cây Sứ, cũng
đột ngột như khi anh biến mất. Nhưng lần này, anh
đến hơi trễ so với thường lệ . Lúc đó, khoảng
mười giờ, các lớp đang vào học, cổng trường đóng
im ỉm. Trong quán lác đác các học sinh nghỉ hai tiết sau .
Khi anh ngồi vào ghế, mặt trời đã lên khá cao, không khí
bắt đầu nóng bức và trước hiên cây sứ đang thu bóng
lại . Theo thói quen, anh kêu một ly cà phê mặc dù sáng
nay anh đã uống cà phê với mấy người bạn quen trước
đây cùng học chung một lớp. Bà chủ quán đích thân mang
cà phê ra cho anh. Đặt ly cà phê xuống bàn, bà chìa ra
trước mặt anh một mảnh giấy nhỏ. Anh cầm lấy và
đọc thấy trong đó dãy số tiền, bên cạnh là một hàng
chữ trong ngoặc đơn chừng để chú thích. Hàng
chữ ghi: "Tiền sáu ly chè". Anh lật tới lật lui tấm
giấy rồi đưa mắt nhìn bà chủ quán:
- Giấy gì đây bác ?
- Tiền chè của mấy cô đó ! - Bà chủ quán giải
thích.
- Mấy cô nào ?
- Ba cô hay ngồi chung với cậu đó. Họ nói họ là
bạn của cậu .
Anh đóan ra ngay Xuyến, Thục và Cúc Hương. Nhưng
anh cũng chưa hiểu họ định giở trò gì với anh. Anh lại
hỏi:
- NhưNg bác đưa tấm giấy này cho tôi làm gì ?
- Đây là tiền sáu ly chè mấy cô ăn hôm qua . Họ
bảo để anh tới trả tiền.
Tình huống bất ngờ khiến anh dở cười dở
khóc. Anh móc túi trả tiền, bụng không biết cái "vinh
dự" này còn đeo đuổi anh đến bao giờ.
Buổi trưa, trường tan học. Trong đám học sinh đang
chen chúc nhau ra cổng, anh nhìn thấy ba cô gái . Bọn họ
đang cười nói ríu rít, hình như không ai thấy anh.
Khi đi ngang qua quán, bất giác Thục quay đầu nhìn vào .
Phát hiện ra anh, nó vội vã quay đi và lấy tay khều
Xuyến và Cúc Hương. Trong thoáng mắt, cả ba ập vào
quán. Như thường lệ, Xuyến đi đầu, hùng hùng hổ
hổ . Lần này chưa kịp ngồi xuống ghế, Xuyến đã bô
bô :
- Chào ông anh ! Mạnh khoẻ chứ ?
Anh mỉm cười:
- Cũng bình thường.
Xuyến hừ mũi :
- Vậy hả ? Vậy mà tụi này tưởng ông anh chẳng
bình thường chút nào !
Giọng lưỡi khiêu khích của Xuyến khiến anh ngạc
nhiên. Nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi, nó đã "đốp"
luôn:
- Ông anh biết khuyết điểm của mình rồi chứ ?
Anh ngẩn người ra:
- Khuyết điểm gì ?
Xuyến không trả lời . Nó quay qua Cúc Hương,
chép miệng:
- Hóa ra ông anh của mình quên sạch mọi thứ
rồi !
Cúc Hương nhún vai:
- Một trí nhớ khủng khiếp !
Xuyến bồi thêm:
- Một tinh thần vô kỷ luật...
- ... Trong một bộ quần áo láng coóng ! - Cúc
Hương tiếp.
Xuyến và Cúc Hương cứ kẻ tung người hứng
khiến anh chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm saọ Trong
ba cô gái, anh thấy Thục có vẻ dịu dàng, khác hẳn
Xuyến và Cúc Hương. Thục không bao giờ nghịch phá anh,
nó chỉ im lặng theo dõi trò đùa của hai bạn. Vì vậy,
anh nhìn Thục, hỏi :
- Chuyện gì vậy, Thục ?
Thục cười:
- Chuyện anh không tới quán đó. Anh không tới
quán mà không xin phép.
Anh vẫn không hiểu :
- Xin phép ai ?
Xuyến hắng giọng:
- Xin phép tụi này chứ xin phép ai ! Hôm trước
tôi nói chuyện đó, anh đã gật đầu đồng ý rồi .
Bây giờ anh lại giả bộ quên.
Bây giờ anh mới chợt nhớ ra và anh cảm thấy
mình đang rơi vào một tình thế khó khăn, hệt như
con chim mắc bẫy . Tuy vậy anh vẫn gật gù thừa
nhận:
- Đúng rồi ! Tôi nhớ rồi !
Cúc Hương ngó anh chăm chăm:
- Chứ không phải anh cố tình quên hả ?
- Đâu có ! Tôi quên thật.
Xuyến khoát tay:
- Nếu quên thật thì thôi ! Nhưng như vậy
là anh thừa nhận mình có khuyết điểm rồi chứ ?
Anh tặc lưỡi :
- Ừ, thừa nhận.
Xuyến "cật vấn" tiếp:
- Có khuyết điểm thì phải làm sao ?
- Phải sửa chữa ! - Anh đáp như cái máy .
Xuyến gục gặc đầu :
- Đúng rồi ! Phải sửa chữa ! - Nó ngừng một
chút rồi nói tiếp, giọng chậm rãi - Nhưng trước
khi sửa chữa thì phải kỷ luật.
Anh giật thót:
- Kỷ luật ?
Xuyến nhướng mắt:
- Chứ gì nữa ! Có khuyết điểm thì phải
kỷ luật. Ai mà chẳng vậy . Anh đồng ý không ?
- Nhưng kỷ luật gì mới được chứ ?
Cúc Hương lên tiếng, giọng bí mật:
- Gặp bà chủ quán anh sẽ biết.
Nghe vậy, anh thở phào:
- Nếu vậy thì tôi biết rồi !
Vừa nói anh vừa cầm tờ giấy ghi tiền chè
trên bàn và đưa cho Cúc Hương. Xuyến và Thục cùng
chụm đầu vào xem. Đọc xong nội dung ghi trong tấm
giấy, Thục cười khúc khích. Còn Cúc Hương thì xuýt
xoa :
- Tờ "quyết định kỷ luật" này cần được
lưu giữ cho đời sau học tập !
Xuyến thực tế hơn. Nó nhìn anh bằng ánh mắt
ranh mãnh:
- Nhưng mà anh đã thi hành kỷ luật chưa ?
Anh cười:
- Rồi ! Ngay từ khi nhận được "quyết định" !
Nói xong, anh giật mình nhận ra anh đã nhiễm
phải lối ăn nói tếu tếu của Cúc Hương.
Xuyến khen anh:
- Nhanh nhẹn như vậy là tốt ! Nhưng đó mới
chỉ là phần một. Còn phần hai ...
Câu nói lấp lửng của Xuyến làm anh toát mồ
hôi . Tưởng đâu thoát nạn, ai dè mới hết tập một.
Không biết cái trò kỷ luật trời ơi này còn kéo dài
bao nhiêu tập nữa . Thật ra, ngay cả Thục và Cúc Hương
cũng ngơ ngác không biết Xuyến định dẫn dắt trò chơi
này đến đâu . Cái vụ tập một, tập hai này là
do Xuyến bịa ra chứ không có trong kế hoạch chung của cả
bọn.
- Gì nữa đây ? - Anh nhăn nhó hỏi .
Xuyến tỉnh bơ:
- Sắp tới tụi này than gia biểu diễn văn nghệ
trong trường.
- Chuyện đó liên quan gì đến tôi ?
- Có chứ sao không ! Tụi này biễu diễn tiết mục
múa "Bài ca trên sóng".
- Thì sao ? - Anh vẫn chưa hiểu Xuyến định
giở trò gì. Nhưng Xuyến vẫn không trả lời thẳng
câu hỏi của anh. Nó cứ nói vòng vo:
- Trong tiết mục đó, con Cúc Hương và con Thục
đóng vai người cá, còn tôi là anh chàng lính thủy .
Anh sốt ruột:
- Chắc Xuyến định nhờ tôi đóng vai lính thủy
thế cho Xuyến phải không ?
- Xuyến lườm anh:
- Tướng anh là tướng học trò, đóng vai lính
thủy sao nổi .
- Vậy thì chuyện lính thủy dính dáng gì ở
đây ?
- Dính dáng chứ sao không ! Bởi vì tôi đóng
vai lính thủy nhưng không thể nào tìm ra một bộ đồ
lính thủy .
Anh nhìn nó :
- Xuyến định nhờ tôi kiếm giùm chứ gì ?
Xuyến gật đầu, miệng nó cười toe .
- Vậy thì nói ngay từ đầu cho rồi . Xuyến
cứ nói vòng vòng, nghe phát mệt !
Cúc Hương nói:
- Anh thông cảm cho nó đi ! Tật của nó trước
nay là vậy . Tụi này can hoài mà nó hổng chịu bỏ,
cứ giữ làm của .
Xuyến cười hì hì:
- Ngu sao bỏ !
Rồi nó quay sang anh:
- Như vậy là anh chịu rồi hén ?
Anh ấp úng:
- Tôi không thể hứa chắc. Nhưng tôi sẽ cố
gắng.
Nghe anh trả lời vậy, Xuyến nghinh mặt:
- Tôi không cần anh cố gắng. Tôi chỉ cần anh hứa
chắc thôi .
Thục liếc Xuyến:
- Ai lại nói như mày !
Xuyến nhướng mắt:
- Kệ tao !
Anh vuốt tóc:
- Chuyện đó khó đấy !
Tự nhiên Cúc Hương thấy tội nghiệp anh. Nó
nói:
- Đúng là khó thật ! Trong chuyện này con Xuyến
hơi xử ép.
Xuyến nguýt Cúc Hương:
- À, mày hùa theo con Thục hén ! Nếu ngon, sao mày
không nhờ Hùng quăn kiếm giùm đi !
Cúc Hương nhăn mặt:
- Dẹp chuyện Hùng quăn đi ! Mày lãng xẹt !
Anh can:
- Thôi các cô đừng cãi nhau nữa ! Để tôi nghĩ
coi !
- Ừ, anh nghĩ đi ! - Xuyến nói, vẻ khoái chí.
Trầm ngâm một hồi, anh nói, giọng không được tự
tin cho lắm:
- Chỉ có cách đến Bộ Tư lệnh Hải quân hỏi
mượn.
Xuyến reo lên:
- Vậy anh đến đó đi !
Anh tặc lưỡi:
- Dễ gì mà đến đó ! Phải có giấy giới thiệu !
- Thì anh làm giấy giới thiệu .
- Giấy giới thiệu ở đâu mà làm.
Xuyến lo lắng:
- Phải tìm ra cách gì chứ ? Chẳng lẽ anh chịu
thua ?
Anh cúi đầu suy nghĩ:
- Để tôi tính cách khác ! - Chợt anh ngẩng lên,
mắt long lanh - À, được rồi ! Tôi sẽ đến đoàn ca
nhạc Hương Miền Nam.
- Đoàn Hương Miền Nam ? - Xuyến trố mắt.
- Ừ. Cách đây mấy năm, đoàn này có một tiết
mục múa về biển. Tôi nhớ họ có mặc đồ lính
thủy .
- Anh quen họ hả ? - Cúc Hương hỏi .
Anh lắc đầu:
- Không quen. Nhưng tôi cứ đến hỏi đại . Biết
đâu họ cho mượn.
Xuyến gật đầu:
- Ừ, sáng kiến hay đấy ! Chiều nay anh đến đó
đi !
- Tối nay mới gặp họ được. Chiều tôi còn phải
đi tìm tờ báo đọc xem tối nay họ diễn ở rạp nào .
Có vậy mới biết đường mà tìm.
- Vậy chừng nào anh đem đồ lính thủy đến cho
tụi này ?
Anh nhíu mày:
- Gấp không ?
- Rất gấp.
- Khoảng ba ngày nữa được không ?
- Ba ngày thì được ! Nhưng anh nhớ đúng hẹn
nghen !
- Ừ, đúng hẹn !
Tuy nói như vậy, thật bụng anh không tin vào kết
quả công việc bao nhiêu .
